Em đã từng nuôi dưỡng một chú chim và có nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Hãy kể lại một kỷ niệm của em với chú chim ấy


Em đã từng nuôi dưỡng một chú chim và có nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Hãy kể lại một kỷ niệm của em với chú chim ấy

Hướng dẫn

Một lần về quê, được tha hồ thong dong trên những rợp bóng hàng cây, phong cảnh thật là thơ mộng. Bỗng, tôi nghe tiếng “chiếp! chiếp! ” từ một bụi rậm gần đó. Tôi mon men đến gần, chầm chậm dò xét. Tôi thấy một chú chim non đang cố gắng thét lên những tiếng “chiếp! chiếp” yếu ớt như cầu cứu dưới móng vuốt sắt nhọn của một con mèo mun. Không chần chừ, tôi chộp ngay một cành khô gần đấy, đánh vào lưng mèo xua đi để cứu chú chim non tội nghiệp.

Trông chú chim lúc ấy đã quá kiệt sức, tôi cầm nó lên, nó gục cánh và đầu vào tay tôi. Đối với tôi, việc có được một chú chim là quý giá lắm. Tôi vội đưa chú về nhà đưa mẹ xem và nhờ chữa giúp chỗ bị thương của nó. Mẹ vui vẻ đồng ý. Sau khi xức thuốc vào, tôi cho nó vào một chiếc lồng xinh đẹp và để đầy đủ thức ăn và nước mát cho nó.

Một hai ngày sau, nó đã lành vết thương và có thể hót trở lại. Tôi vui lắm! Chú chim như biết ơn tôi, mỗi lần tôi đứng ngắm nó, nó ríu rít như mừng tôi. Cứ thế, chúng tôi càng thêm thần thiết. Tình bạn sẽ thật tốt đẹp nếu không có ngày hôm ấy…

>> Xem thêm:  MS478 - Tả chuyến đi thăm vườn thú của em

Hôm ấy là một ngày xui xẻo sao ấy! Trong tiết kiểm tra, điểm của tôi thật là thảm hại. Thế là cả ngày hôm ấy, tâm trạng của tôi cứ bực mình mãi. Đang yên, tôi nghe tiếng hót của chú chim, bỗng tức mình. Tôi quay lại, mắng nómột hồi. Chẳng biết nó có hiểu không nhưng trông nó buồn lắm. Tôi vào phòng ngủ…

Một cụ già mặc áo trắng toát bước tới và bảo: “Ta thật thất vọng về cháu, ta cứ nghĩ cháu rất yêu thương loài vật thế mà hôm nay cháu lại xử sự như thế. Ta sẽ phạt cháu làm chim đến khi cháu biết hối lỗi mới thôi.” Nói rồi ông phất cây gậy tiên và tôi hóa thành một con chim. Tôi phớt lờ lời nói ấy và cảm thấy thật thích thú khi được hóa thành chim. Tôi vui sướng bay đi, tung cánh giữa bầu trời. Bỗng tôi đâm đầu vào một gốc cây, đau chết khiếp. Tôi bị một cậu bé đem về dùng một cây que đánh khắp mình và mắng nhiếc đủ lời. Giờ đây tôi hối hận lắm vì hồi sáng đã mắng chú chim non, tôi khóc thầm.

Bỗng có tiếng gọi “Con ơi, dậy xuống ăn cơm” làm tôi bừng tỉnh. Thì ra chỉ là một giấc mơ, tôi vui mừng chạy xuống nhà thì thầm chú chim và từ đó tình bạn của chúng tôi lại đẹp như xưa. Đó cũng là bài học quý mà tôi sẽ không bao giờ quên.

>> Xem thêm:  MS363 - Phát biểu cảm nghĩ về truyện Sơn Tinh Thủy Tinh

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Bài viết liên quan