MS295 – Nghi luận xã hội về tuổi thanh xuân


Đề bài: Nghi luận xã hội về tuổi thanh xuân

Bài làm

Bầu trời thanh xuân

Lòng này chẳng thể nào quên

Nắng ấm sân trường len lỏi

Nhớ mãi chẳng thể nào xa

Tuổi nhỏ nơi đây

Đó chính là đoạn thơ mà tôi đã sáng tác cách đây không lâu. Nhớ ngày nào tôi còn bỡ ngỡ là một học sinh lớp mười mà giờ đây, là những ngày cuối cùng của năm mười sáu tuổi. Đối với tôi, đây chỉ là một kết thúc của năm đầu tiên trong ba năm học nhưng với anh chị lớp mười hai thì là những ngày cuối cùng…. Tôi nghĩ rằng “ Mình còn tận hai năm nữa cơ, cứ và vui hết cái đã”. Nhưng đó chỉ là của một đứa học sinh mới vào trường còn anh chị mười hai thì là những ngày luyến tiếc, những ngày mình còn khoác màu áo trắng, còn được gọi tiếng học sinh. Ai cũng lưu luyến, ai cũng bịn rịn nhưng đều tươi cười, vui vẻ để khỏa lấp điều đó…. Mỗi ngày trôi qua là những giây phút bên nhau càng ngắn lại, những giờ cùng nhau lại đi xa, thanh xuân dưới mái trường này cứ thế mà dần trôi. Những ngày mà đã từng cùng nhau ăn sáng dưới ghế đá, cùng vui vẻ nói chuyện, ăn quà vặt dưới căn tin hay cùng đợi nhau khi ra về. Chưa bao giờ cảm thấy rằng sao hấp tấp thế, sao không thể kéo dài ra thêm chút nữa để mọi người có thể bên nhau, tạo thêm nhiều nữa và có thể hiểu nhau hơn. Nhưng nếu vậy thì tất cả mọi thứ trên thế gian này đều được thay đổi, xoay chuyển vì vốn dĩ cứ chạy đi chứ đâu bao giờ chạy lại, quay lại đâu.

>> Xem thêm:  MS286 - Nghị luận về Lợi ích và hiểm họa của mạng xã hội

bau troi thanh xuan - MS295 - Nghi luận xã hội về tuổi thanh xuân

Và ngày thực hiện giấc mơ cũng đã đến…. Những điều ước, những , những tương lai dang dở mà  các anh chị đã gửi gắm vào những chiếc máy bay giấy mà chính tay các anh chị làm, từng nếp gấp, từng dòng chữ được mọi người nâng niu, giữ gìn thật đẹp để chuẩn bị thả trên bầu trời…..Tiếng trống cất lên, báo hiệu rằng giờ đến, các anh chị đều đứng ngang dọc đầy ắp trên hành lang của ba tầng lầu. Hành lang sao hôm nay lại đông đúc, náo nhiệt đến vậy, lại mang nhiều tiếng cười nói đến thế. Những nụ hôn đặt lên những chiếc máy bay, những cái nắm chặt áp vào tim như anh chị mong rằng những điều mình viết ra sẽ được thực hiện. Ba tiếng báo hiệu của thầy tổng phụ trách vang lên…. Vụt… Một bầu trời đầy những chiếc máy bay giấy đầy sắc màu, một khoảng trời xanh vắt bao phủ lên mái trường nay được tô điểm thêm những mẩu giấy có hình thù trông như những chiếc cầu vồng nhỏ đang chuyển động. Máy bay bay, một tràn vỗ tay khắp sân trường. Máy bay rơi xuống làm cho mảnh đất nhỏ này thật đẹp, thật lãng mạn. Anh chị mười hai chạy ùa xuống nhặt một chiếc bất kỳ, rồi mở ra đọc, tay ai cũng run tất. Người thì ôm nhau khóc, người thì lấy tay che mặt, người thì ngã quỵ vì xúc động và có người dù cho kìm nén cảm xúc những cũng không giấu nổi sự mất mát mà suốt cuộc đời này sẽ không có được lần thứ hai. Tôi không biết hai năm nữa tôi sẽ như thế nào, lòng tôi sẽ ra sao, tôi có như anh chị không, tôi sẽ đau chăng. Nhưng chắc chắn rằng tôi sẽ luôn ghi khắc thanh xuân của mình vào trái tim, tôi sẽ giữ khoảng khắc này vào trong tấm trí của mình.

>> Xem thêm:  MS335 - Cảm xúc ngày Hiến chương các Nhà giáo Việt Nam 20/11

Nắng vẫn vậy, vẫn chiếu qua những khe lá nhỏ, chiếu lên sân trường rộng, chiếu qua những kỉ niệm của tuổi học sinh mang đến ấm áp cho ta. Khiến ta chìm trong giấc mộng của . Bạn còn đó, tôi vẫn còn đây, tôi sẽ cùng bạn bước trên này, nơi chúng ta đã giao nhau, đã dừng lại vì nhau, đã cùng nhau bước qua biết bao thăng trầm để lại những trang sáng hồng của cuộc đời. Cảm ơn thanh xuân, cảm ơn quãng đường ba năm của thời phổ thông…. Nơi chúng ta đã gặp gỡ…..

Thanh xuân

Một bầu trời cho bạn và tôi…

Vũ Như Xuân

Lớp 10A4 – Trường THPT Ngô Quyền, Biên Hòa, Đồng Nai

Bài viết liên quan