T7, 07 / 2018 10:58 sáng | hanoi
MS300 – Suy nghĩ về sự lạc quan, nghị lực qua câu nói của Ta-go: Cõi đời hôn lên hồn tôi nỗi đau thương
4.8 (96.67%) 6 đánh giá

Đề bài: Suy nghĩ về sự lạc quan, nghị lực qua câu nói của Ta-go:

“Cõi đời hôn lên hồn tôi nỗi đau thương

Và đòi hỏi tôi đáp lại bằng lời ca tiếng hát”

Bài làm

Có một loài hoa sở hữu hương thơm khiến người ta nể vì. Đó là thứ hoa trong cay đắng vẫn có thể trổ bông, giữa bùn lầy vẫn tươi đẹp. Đó là thứ hoa không cao sang cũng chẳng mang vẻ đẹp kiêu sa quý phái, nhưng trong đó vẫn có một thứ hương đầy mê hoặc, cái bình dị đáng quý trong giông tố cuộc đời. Phải chăng con người ta cần như loài hoa ấy? Con người ta đã sống như thế nào? Không biết mấy lần cúi đầu trước khó khăn, nhưng vấp ngã thì phải biết đứng dậy, đó là điều mà cuộc đời dạy ta :

“Cõi đời hôn lên hồn tôi nỗi đau thương  

Và đòi hỏi tôi đáp lại bằng lời ca tiếng hát “

– Ra-bin-đra-nát Ta-go –

Vậy Ta-go đã gửi gắm quan niệm như thế nào? Nỗi đau thương mà cuộc đời mang đến có thể là nỗi đau tinh thần, những vật chất tâm lý, những trắc trở buồn đau có thể tồn tại ở bất cứ nào, mỗi người sinh ra là cần đối mặt với nó và phải đáp lại bằng những tiếng hát ca. Tiếng hát là biểu trưng cho thái độ sống lạc quan yêu đời, sống với trái tim đầy nhiệt huyết, can đảm đương đầu với bão giông mà cuộc đời tạo dựng. Cả câu thơ Ta-go đã thể hiện một triết lý cuộc sống : Cuộc sống không phải chỉ là những con đường dài rộng đầy ánh sáng mà còn tồn tại những vực sâu muôn trượng, những khu vực chẳng cách nào nhìn thấy tia sáng mặt trời. Con người ta nếu đứng trước hố đen mà vội vàng quỳ gối thì chẳng khác nào tự ném mình ra khỏi vòng tròn cuộc đời, vòng tròn thế sự. Chính vì lẽ đó mỗi người cần tự tin, có niềm tin vào bản thân, niềm lạc quan, ý chí nghị lực, có như vậy mới có đủ sức mạnh để đối diện với những trắc trở cuộc đời. Bởi đó là sức mạnh giúp con người thoát khỏi những bế tắc, khủng hoảng cuộc sống.

Đối diện với khó khăn cách tốt nhất là biến niềm tin thành ý chí, nghị lực. Bởi chính nghị lực ấy chính là tấm khiên nâng đỡ con người ta qua những chông gai, sóng gió. Chúng ta biết đến đại bàng, ông hoàng của bầu trời, nhưng có những điều chúng ta còn chưa biết. Đại bàng là loài chim có tuổi thọ cao nhất trong chủng loại của chúng, chúng có thể sống đến 70 tuổi. Tuy nhiên đến độ tuổi này, chúng phải trải qua một quyết định khó khăn vào năm 40 tuổi. Những móng vuốt dài và linh hoạt không còn đủ sức để tóm giữ con mồi làm thức ăn, chiếc mỏ dài và sắc nhọn sẽ trở nên cong yếu, đôi cánh nặng nề và già cỗi, bộ lông dày trở nên dính chặt vào ngực khiến chúng khó có thể bay lượn. Vì thế đại bàng có hai sự lựa chọn :  Hoặc là chết hoặc là trải qua một quá trình thay đổi đau đớn kéo dài 150 ngày, đại bàng phải bay lên đỉnh núi và ngồi trên tổ của mình.  Tại đây đại bàng sẽ đập mỏ vào đá đến khi chiếc mỏ gãy rời. Sau khi mỏ gãy đại bàng sẽ đợi cho chiếc mỏ mới mọc dài ra rồi bẻ gãy hết các móng vuốt của mình. Khi những móng vuốt mới mọc lại, đại bàng bắt đầu nhổ hết những chiếc lông cũ già cỗi, và chỉ 5 tháng sau, đại bàng lại có thể tiếp tục những chuyến bay lượn tuyệt vời của sự hồi sinh và sống thêm 30 năm nữa. Hãy học tập đại bàng, hãy giang rộng đôi cánh và bay thật cao! Liệu có bao nhiêu người trong chúng ta dám thử? Một lần đập gãy mỏ và móng vuốt của mình chịu đựng đau đớn cho một chuyến hồi sinh? Xung quanh chúng ta có không biết người đi lên từ đôi bàn tay trắng, không thiếu những người đáng ngưỡng mộ bởi nghị lực sống phi thường. Người thầy Nguyễn Ngọc Ký, người thầy giáo bị liệt hai tay từ bé nay đã trở thành giảng viên đại học của hàng lớp lớp học trò đến rồi đi. Hay Nick Vujicic – người vừa được sinh ra đã không có tứ chi, anh là người truyền bá phúc âm, diễn giả, nhà diễn thuyết truyền động lực và cũng là giám đốc công ty phi lợi nhuận Life without limbs (Cuộc sống không có tay chân) với những câu nói nổi tiếng : “Những thách thức trong cuộc sống để làm vững mạnh thêm niềm tin của chúng ta, chúng không phải để vùi dập chúng ta.”, “Nếu bạn không nhận được một điều kì diệu, hãy tự mình trở thành một điều kỳ diệu.”, “Một số vết thương chóng lành hơn nếu bạn tiếp tục tiến bước.” Vậy đấy, bằng cách này hay cách khác, những chông gai sẽ khiến con người ta cứng cáp và trưởng thành. Bùn lầy không làm hoa sen vấy bẩn mà làm chiến đó ngát hương; 150 ngày thay đổi không khiến cho đại bàng phải chấp nhận cái chết ở tuổi 40, mà chính nó khiến loài đại bàng can đảm đối mặt với bước ngoặt cuộc đời; thượng đế không ban cho Nick tay và chân nhưng bù lại ngài ban cho anh niềm tin và nghị lực sống.  Mỗi chúng ta không kể một ai, chỉ cần có ý chí nghĩa là có nửa bước thành công, vì vậy, hãy tin tưởng vào bản thân, đó chính là sức mạnh tâm lý thắp sáng vực sâu tăm tối cuộc đời.

Cuộc sống với muôn ngàn ngã rẽ, sẽ không ít những lần bạn đi nhầm tàu, đến nhầm nơi. Nếu thiếu đi niềm tin và nỗ lực không ngừng,  bạn chỉ tốn thời gian vào việc mải miết lẩn trốn giông bão nhưng lại chẳng lúc nào nhìn thấy bầu trời gột rửa sau cơn mưa. Lấy một ví dụ người ta đã chẳng biết đi xe đạp nếu sợ bị ngã, người ta sẽ chẳng hề biết bơi nếu không có vài lần uống nước, cũng như Edison chẳng bao giờ sáng chế ra bóng đèn dây tóc Nếu quỳ gối từ bỏ sau 10.000 lần thất bại. Chính vì lẽ đó, đừng ngần ngại khi đứng trước chông gai. Những con người dễ dàng khuất phục trước khó khăn thì trước mắt họ bao giờ cũng chỉ có thất bại. Những con người không biết cố gắng đối diện với khó khăn thì trước tiên là đáng bị phê phán, chỉ trích, thái độ sống của họ là sai và chính thái độ đó sẽ đem đến những thất bại. Đừng đổ lỗi cho cuộc đời, hãy thử một lần gắng sức trước bão giông, hãy đáp lại bằng lời ca tiếng hát, bạn sẽ thấy những kết quả chỉ nằm gọn trong tầm tay. Hãy tiếp thêm niềm tin cho trái tim hoạt động, tiếp thêm nghị lực cho một tương lai mà khi nhìn lại quá khứ, bạn có thể mỉm cười.

Tôi không phủ nhận những khoảnh khắc tưởng như không thể vượt qua, những lo toan, suy nghĩ như nén chặt trái tim, bao bộn bề cứ bủa vây, cuốn chặt hết ngày này ngày khác, và niềm tin mất hút nhanh chóng tưởng như chỉ một ngọn gió cũng đủ để cuốn bay.  Cuộc sống trở nên thật chông chênh với bao trắc trở, muộn phiền. Bạn và tôi, mỗi người đều không có cách nào ngăn trở. Thuở bé, nhìn người ta chạy xe cũng muốn như người ta, nhưng lại sợ ngã, sợ bị thương. Lớn lên một chút, muốn học giỏi để khỏi phải lép vế trước bạn bè, nhưng lại sợ khó, sợ mệt; muốn học nấu nướng cho gia đình, nhưng lại sợ bỏng, sợ không được ngon. Con người đứng trước khó khăn sẽ ngần ngại, rơi vào khó khăn sẽ hoang mang, nhưng chẳng thể vì vậy mà không chịu tiến bước. Bởi vì biết chỉ có cách duy nhất là dũng cảm đối mặt thì mới làm được. Sợ thì sợ đấy, nhưng chấp nhận đứng lên chẳng gì là không thể. Tôi của ngày hôm qua có lẽ còn e lệ trước giông tố, ngần ngại trước chông gai. Nhưng còn tôi của ngày hôm nay đã biết mình nên làm gì và cần làm gì, bởi những trắc trở sẽ làm cứng cáp con người ta chứ không phải để đẩy con người ta tới bờ vực của tăm tối. Hãy dũng cảm chấp nhận nó như bài học mà cuộc đời đã dạy ta, cũng như câu nói : “Khi cuộc sống ném gạch vào đầu bạn, hãy mỉm cười : Cứ thử tôi đi.”

Cuộc sống xung quanh ta là muôn hình vạn trạng, hành trình cuộc đời cũng như thể một cái cây đại thụ nhiều nhánh, phải có những nhánh cây sần sùi, nứt nẻ thì mới đúng nghĩa là một “cái cây”. Cuộc đời cũng tương tự, nếu như không có cái hoen ố của bão giông, nếu không có những vết nứt của trắc trở thì làm sao được gọi là cuộc đời. Đừng oán trách và hãy ngừng than thở, với niềm lạc quan và nghị lực sống, hãy biến những gì không thể thành có thể, để xứng đáng với món quà lớn lao : được sống!

Nguyễn Hợp Châu

Lớp 10D – Trường THPT Quỳ Hợp I, Nghệ An

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục