MS315 – Viết về người cha kính yêu của em
4.9 (98.33%) 36 đánh giá

Đề bài: Viết về người cha kính yêu của em

Bài làm

Nhớ hình bóng cha

 “Cây có cội, nước có nguồn”

Làm người phải có cha, có mẹ, số tôi lại bạc phận nhưng may mắn hơn những đứa trẻ thơ khác. Từ khi cất tiếng khóc chào đời, tôi đã được gửi vào chùa và nếu không được sự cưu mang của hai ni Sư thì có lẽ tôi đã không còn là tôi của ngày hôm nay.

“Sư Minh Đức như người cha chân chất,

Bóng từ bi tỏa ngát bởi lòng người.

Sư Minh Tú dáng hiền từ của mẹ,

Nhìn Sư cười con vời vợi niềm vui.”

Tuổi thơ của con đi qua những năm tháng đầy ấm áp và hạnh phúc bên cha, bên mẹ, bên các anh, chị, em dưới mái ấm tình thương. Dưới sự đùm bọc chở che của mẹ, và sự yêu thương, vòng tay âu yếm của người cha. Con dần lớn lên từng tháng, từng ngày trong vòng tay đầy tình nhân ái của hai Người.

Ngày tháng dần trôi, biết bao nhiêu trẻ em bất hạnh lại được cha, mẹ hoan hỷ, dang tay đón nhận những tình thương để chăm sóc, nuôi dạy. Kể từ đó, gia đình chúng ta có thêm nhiều tiếng cười. Thế nhưng, nỗi lo toan nhọc nhằn mà cha mẹ đang phải gánh nặng. Bao nhiêu nỗi buồn phiền đều chất chồng bên tấm thân hao gầy của cha mẹ mà con không hề hay biết. Nỗi khó khăn mà mẹ cha đã trải qua là vậy, thế mà con lại lạnh lùng, thờ ơ, rồi lại mắc những lỗi lầm mà con đã tạo. Con quá vô tâm để 2 Người mãi suy nghĩ đến con đường tương lai của con, để 2 Người phải bao lần rơi lệ trong lặng im.

Ảnh minh họa

Con còn nhớ khi con cầm những bằng khen từ trường về, con biết cha hạnh phúc và vui vẻ biết nhường nào. Tuy nhiên, cha luôn nhắc nhở con rằng: “Phải cố gắng học tốt hơn nữa để sau này giúp đời cho chính bản thân con và có thể giúp ích cho xã hội.” Cha luôn đặt niềm tin và rất kỳ vọng về con. Cha hy vọng và mong muốn con thành công trong tương lai đầy hạnh phúc.

“Nuôi con khôn lớn thành tài

Mong sao con được sáng ngời rạng danh.”

Cha đã đem trái tim nhân ái yêu thương chúng con, lo cho con từng miếng cơm manh áo. Cha vì muốn lo cho con no ấm, nên danh được phận mà quên cả bản thân mình. Những lúc ốm đau, trái gió trở trời thì cha đã ngày đêm túc trực bên con. Vì thương chúng con mà cha phải thức khuya, canh cho con từng giấc ngủ.

Ân nghĩa cha thật sâu nặng, những lo âu ngày đêm lại làm thân cha tiều tụy, hao gầy. Và cha không còn sức lực để vui cười, trò chuyện cùng con được nữa. Thương cha và nhớ ơn cha, con lại càng thêm ý chí, quyết tâm học hành để học thật giỏi. Con tin điều đó sẽ khiến cha vui và tự hào về con. Cha ơi! Cha biết không? Con lại một lần nữa đứng thứ nhì và thứ ba trong hai năm học liên tiếp trong lớp tại trường THPT. Và giờ đây, con đã trở thành sinh viên của trường ĐH tại đất khách quê người. Con mong muốn được chia sẻ niềm vui này với cha để cha sẽ không thất vọng về con. Thế nhưng, hình như thời gian chẳng thể chờ đợi một ai, con chẳng thể nào khoe tin mừng này cho cha được nữa.

Ở ngoài kia trời mưa cứ rơi lặng thầm. Giữa một căn phòng với bốn bức tường trắng ngà đầy hiu quạnh. Con chỉ ngồi lặng lẽ khóc thút thít khi nghe tin cha đã ra đi mà không một lời từ biệt. Con đâu có biết rằng, cuộc trò chuyện qua điện thoại từ hai tuần trước khi cha ra đi là cuộc trò chuyện cuối cùng giữa cha và con. Dường như con cảm thấy lòng yếu mềm khi thiếu vắng bóng cha.ngay luc nay

Cha ơi! Con chưa được nói lên những gì mà con muốn nói với cha bấy lâu nay. Con muốn nói lên những lời xin lỗi mà con đã phạm phải. Cha ơi! Con muốn rất nhiều điều:

Con mong muốn được bên cha để cha dang vòng tay ôm ấp con như thời thưở bé.

Con muốn được nghe những bài thơ hay và những câu danh ngôn bất hủ mà cha đã từng đọc cho chúng con nghe.

Con hy vọng được nghe những lời dạy của cha để cho con vững tin, bước tiếp trên quãng đường còn lại.

Nhưng than ôi! Bóng hình cha giờ đây đã khuất. Có lẽ cha đã đi về cõi Phật an nhàn, đang dõi theo chúng con khôn lớn từng ngày.

Người cha hiền từ, con biết tìm ai ngoài cha? Con muốn có cha ngay bên cạnh, an ủi con lúc lòng con yếu mềm. Nhưng con hIểu được cuộc đời là VÔ THƯỜNG, có sanh ắt hẳn có tử nên con không oán trách ông trời đã đặt số mệnh cho cha.

Cha ơi! Bước ra ngoài xã hội con mới hiểu được đôi chút, thực sự chẳng hề dễ dàng như những lúc con còn trong vòng tay ấm, che chở của cha. Con đã học được rất nhiều điều mà cha đã dạy con trước đây. Khi một mình con bước giữa dòng đời bộn bề, đầy sóng gió, bao thử thách giữa chốn đông người. Con học được lòng người không phải ai cũng như ai. Con học được cách mà cha từng dạy con: “Sống phải biết tha thứ, luôn yêu thương và quan tâm mọi người”. Con đã hiểu rằng ở đời còn có bao nhiêu trẻ em bất hạnh khác. Họ không cha, không mẹ, không nơi nương tựa hay những người bị câm, bị điếc muốn được thấy và nghe những lời mẹ cha khuyên bảo. Thế mà họ cố gắng vượt qua và vẫn sống tốt hằng ngày.

Thời gian vẫn cứ thế trôi, con đã dần khôn lớn, biết suy nghĩ hơn … Và giờ đây, những giọt nước mắt muộn màng, đầy hối tiếc cũng chẳng thể nào mang cha về lại bên con ngay lúc này.

Con cảm ơn cha đã nuôi con khôn lớn, cho con những năm tháng hạnh phúc mà con có được. Con cảm ơn cha cho con sự hiểu bIết và những tình thương, hơi ấm mà cha đã trao cho con. Bao nhiêu lời cha dặn năm xưa tuy con còn chưa thấu hiểu hết nhưng con sẽ mãi mãi khắc ghi trong lòng. Mặc dầu bóng hình cha đã khuất, nhưng con vẫn tin rằng cha luôn dõi theo những bước đi của con trên đường đời và nhìn thấy con trưởng thành từng ngày.

Hồ Kiều Thiện Cẩm Phúc

Lớp ĐH năm III –  Trường The University of Auckland

Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • https://vietvanhoctro com/ms315-viet-ve-nguoi-cha-kinh-yeu-cua-em
Chia sẻ

5 BÌNH LUẬN

  1. Cám ơn em Hồ Kiều Thiện Cẩm Phúc – người đã luôn cho quý sư cô niềm tin và nghị lực để tiếp tục con đường “cứu khổ độ sanh” mà mình đã phát nguyện.
    Quý sư cô tin rằng em và các anh chị lớn ở Đức Sơn sẽ mãi là tấm gương sáng cho các em nhỏ ở đây noi theo và tịn chắc chắn rằng nếu em cùng các anh chị em trong Đức Sơn vâng lời những gì mà quý sư cô đã dạy như “ăn thật, học thật và làm việc thật” thì các em sẽ thành công trong cuộc sống và được mọi người yêu thương, quý mến.
    Cuối cùng tặng em bài thơ mà “Mẹ hiền của chúng ta” mới sáng tác để hằng ngày nhắc nhở các em nhỏ ở chùa Đức Sơn – Huế:
    KHUYÊN CON
    Thương con sư dạy đủ điều
    Mong con khôn lớn từng ngày nên thân
    Con ơi muốn được làm người
    Phải nên chân thật với người với ta.
    Mỗi ngày ta phải ăn cơm
    Ăn xong uống nước, chén tô rửa chùi
    Ăn cơm ta đã thật lòng
    Học thì ta phải học cho thật đều
    Đứng đi cười nói chuyện trò
    Ta nên phải nhớ mình là học sinh.

    Ngoài ra sư còn dạy thêm:
    Nếu còn đất còn cây cỏ mọc
    Nếu còn người còn đóa hoa tâm
    Gắng lên con luôn chăm chỉ học
    Để sau này khỏi hận nghe con.

    Bé thông minh khi vào lớp học
    Gắng nghe lời dạy giỗ của thầy cô
    Gần bạn tốt để cùng học tập
    Kết bạn lành để được bình yên
    Xa bạn xấu như xa hầm lửa
    Gần bạn lành như kết hoa thơm.

  2. Bài văn bạn viết rất hay. Cảm ơn bạn đã cho tôi những cảm xúc chân thật của bạn. Tôi đã rất xúc động khi đọc bài của bạn về người cha.

  3. Bài viết đong đầy cảm xúc quá em, giữa cuộc sống buộn bề, đường đời bon chen, tình cảm người thân luôn được giữ trọn vẹn trong trái tim thật đáng quý em ạ!

Lưu ý: Mỗi người ở một địa chỉ mạng (địa chỉ IP) trong 1 bài viết chỉ được gửi 1 bình luận. Tất cả bình luận spam, nội dung tục tĩu, nội dung không phù hợp hoặc quá sơ sài... sẽ bị xóa hàng ngày mà không cần thông báo. Rất mong các bạn tuân thủ luật chơi để cuộc thi Viết văn học trò diễn ra công bằng và chất lượng hơn. Xem thêm quy định tại đây.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here