Tả bộ ấm chén uống nước của ông hay của bố


Tả bộ ấm chén uống nước của ông hay của bố

Bài làm

Bộ ấm chén đặt trên bàn nơi phòng khách nhà em là của ông nội em để lại. Ông nội em là sĩ quan về hưu, anh em đồng đội trong sư đoàn tặng ông nhiều thứ, trong đó có bộ ấm chén pha trà.

Đó không phải là đồ cổ đắt tiền mà chỉ là đồ gốm Bát Tràng. Ngày còn sống, có lần ông cho biết đó là bộ “quân ấm”, “hội ấm” dùng để tiếp khách ba bốn người.

Chiếc ấm hình trái bần, toàn bộ một gam màu gan gà. Lưng ấm phình ra. Nắp ấm có núm xinh xắn. Chiếc vòi chĩa ra từ bụng ấm, bầu bĩnh như một con chim non trong tổ ló đầu ra. Ấm được đặt trên một chiếc đĩa rất đẹp. Bốn chiếc chén bằng quả hồng ngâm đặt trong một cái đĩa tròn to có thành cao độ ba cen-ti-mét.

Cả bốn mẹ con em đều uống nước lọc đun sôi để nguội mà anh Việt gọi là “thanh thủy”. Chỉ có ông và bố mới uống trà. Khi ông em còn sống, lúc nào mẹ cũng chuẩn bị sẵn cho ông một phích nước sôi. Ông uống trà vào sang sớm và sau bữa cơm trưa. Ông thiết khách bằng bộ ấm chén ấy. Anh Việt lên Hà Nội học đại học, em vào học lớp 6, mẹ mới phân công cho em lau bàn ghế, rửa ấm chén. Mẹ dặn đi dặn lại:”Con phải làm cẩn thận kẻo vỡ mất bộ ấm chén của ông nội. Nó là vật quý lắm đấy”. Em rất thích thú công việc này. Em cũng học được cách pha trà đãi khách.

>> Xem thêm:  Cảm nhận về mụ vợ trong truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng

Cứ mỗi lần lau xong bộ bàn ghế trong phòng khách, rửa sạch bộ ấm chén đặt trang trọng lên giữa bàn, em lại như thấy hình ảnh của ông ngồi thảnh thơi, ung dung uống nước. Bộ ấm chén đã được mười hai năm. Nó mang theo nhiều kỉ niệm sâu sắc khó quên. Ông mất đã bốn năm rồi, nhưng bộ ấm trà của ông vẫn còn đó.

Bài viết liên quan