MS43 – Nghị luận xã hội về những đứa trẻ mồ côi bất hạnh


Nghị luận xã hội về mồ côi bất hạnh

Bài làm

Nước Việt Nam ta nói riêng và cả thế giới nói chung,đều sống trong hòa bình, ổn định, người dân an cư lạc nghiệp, có ấm no hạnh phúc. Nhưng ở đâu đó trên trái đất này cũng còn nhiều những số phận bất hạnh không nơi nương tựa. Có những đúa trẻ sinh ra không biết cha mẹ chúng là ai. Nhiều đứa trẻ chỉ mới có khoảng 6, 7 tuổi đã bương chải, vất vả với đầy bon chen và đầy sự cám dỗ.

“Mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm khát nước biết người nào lo, đói cơm khát nước, biết người nào thương”. Câu hát này đã làm cho bao người phải rơi nước mắt. Vì các em được may mắn như những các bạn cùng chan lứa, được yêu thương,chăm sóc,mua cho được nhiều quần áo đẹp, lo cho từng miếng ăn giấc ngủ, được đưa đón đến trường.Còn các em với những bộ quần áo rách nách, đầu trần chân lấm đi khắp ngõ phố để kiếm sống. Để rồi phải bị hắt hủi bởi những người vô tâm, có những hôm phải chịu đói chịu rét lang thang trên những công viên. Có lẽ do cuộc đời đã đưa rẽ xô đẩy và đã cướp đi cha mẹ của các em. Có nhìu nguyên nhân khác nhau, do thiên tai , do cha mẹ mất sớm, có em quá nghèo khổ phải bỏ quê ra đi. Đáng thương hơn là có những đứa trẻ sinh ra và lớn lên không biết cha mẹ chúng là ai. Và trong đầu chúng luôn nghỉ về những câu hỏi như: ”Cha ơi, cha là ai.Mẹ ơi,mẹ là ai”; ”Cha ơi, cha ở đâu. Mẹ ơi,mẹ ở đâu”; ”Tại sao sinh con ra cuộc đời này mà không cho con tình người, con nào có tội gì đâu”.

>> Xem thêm:  MS04 - Phân tích nhân vật ông lái đò trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

nghi luan ve nhung dua tre mo coi - MS43 - Nghị luận xã hội về những đứa trẻ mồ côi bất hạnh

Công việc của những đứa trẻ này hàng ngày là, bán báo, đánh giày, bán vé số. Những công việc này quả thật là khá vất vả đối với những đúa trẻ 6, 7 tuổi, việc mời được khách quả là không dễ dàng. Có hôm mời cả ngày mà không có ai quan tâm ngó ngàn tới những vẻ mặt đáng thương hiện rõ lên khuôn mặt các em.

Trong thời buổi cuộc sống ngày nay mỗi người đều có cuộc sống riêng, họ đã quá mệt nhọc, liệu nay còn có mấy ai để ý, tới những số phận ấy sẽ ra sao không. Nhìn vào những mảnh đời đó tương lai chúng sẽ ra sao, chắc hẳn ai cũng biết câu trả lời.Một tương lai không hề tốt đẹp, không như ai mong muốn cả. Giá như có thật nhiều nhà hảo tâm hơn nữa thì chắc hẳn thế giới này sẽ có nhiều em nhỏ đáng thương có tổ ấm gia đình, nơi có tràn đầy sự yêu thương.

Cuộc sống còn nhiều những lo toan còn biết bao sự cám dỗ,nhiều ngã rẽ trong cuộc đời.Không biết còn bao nhiêu đứa trẻ phả chịu cảnh ngộ như thế.Và giờ tôi chỉ mong những đến sinh thành khi sinh con của mình ra đời, xin đừng vứt bỏ chúng. Cho dù là vì những lí do gì, vì con hay là chính bản thân mình đi chăng nữa.Sẽ còn bao nhiêu cảnh ngộ đáng thương nữa, nếu mỗi chúng ta biết sống nhân hậu hơn, thì xã hội sẽ tốt hơn và ít đi những mảnh đời côi cút. Trước kia, tôi đều vô tâm hững hờ với những lời mời gọi của những đứa trẻ bất hạnh đó. Giờ đây nghĩ tại tôi tự thấy mình chưa biết cách yêu thương người khác cũng như là chia sẻ tình yêu thương. Tôi đã khôn lớn theo năm tháng và dần dần đã hiểu ra câu nói: ”Nơi lạnh nhất không phải là ở Bắc Cực mà là nơi không có tình yêu thương” của nhà văn Nga. Tình yêu thương là trên tất cả,nếu sống một cuộc sống không có tình yêu thương, thì giống như chúng ta đang sống ở nơi giá lạnh nhất của cuộc đời. Bắt đầu từ đây tôi sẽ cố gắng học cách yêu thương, chia sẻ với người khác.

>> Xem thêm:  Luyện tập tóm tắt văn bản tự sự

Hãy lau khô những cuộc đời ấy bằng tình yêu thương và lòng nhân ái của những . Và hãy lau khô những giọt nước mắt trong những mảnh đời đó bằng tất cả trái tim con của thế giới.

Hãy cũng chung tay góp lấy yêu thương vơi đầy

Sẻ chia cùng em những niềm vui nhỏ bé ấy

Hãy dang đôi tay nắm lấy đôi tay non nớt của em

Hãy giúp em có thêm .

Trần Bích Thuân

Lớp 12A3, Trường THPT Trần Quốc Tuấn, Phú Hòa, Phú Yên

Bài viết liên quan