MS159 – Nghị luận xã hội về bệnh tâm lý
5 (100%) 2 đánh giá

Đề bài: Nghị luận xã hội về bệnh tâm lý

Bài làm

Gần đây, báo đài liên tục đăng tin một nam ca sĩ thần tượng Hàn Quốc đã quyên sinh sau một thời gian dài chống chọi với bệnh trầm cảm. Đọc những dòng tít mà lòng tôi đắng ngắt, vậy là thêm một kiếp nhân sinh nữa đã đổ vỡ, với một tâm hồn bị tàn phá đến tột cùng. Bệnh tâm lý ấy, thật sự rất kinh khủng, mà hình như tôi cũng đã từng…

Đối với một học sinh, danh hiệu học sinh giỏi là rất quý giá. Nhưng đối với tôi, đó chính là lẽ sống và thứ hạng cao chính là một nỗi ám ảnh. Đừng hỏi tại sao khi chính bản thân tôi cũng không biết. Tôi chỉ biết, năm cấp hai tôi là niềm tự hào của bố mẹ và là tấm gương của chúng bạn với thành tích bốn năm liền hạng nhất. Những người xung quanh bắt đầu ca tụng và gán cho tôi cái mác một đứa tài giỏi. Họ đưa tôi lên một đỉnh cao nhưng lại không cho tôi một con đường để quay xuống. Vì thế, tôi trở nên cheo leo với một nỗi sợ kinh hoàng, tôi sợ bị trượt ngã khỏi đỉnh cao ấy.

Vậy mà, tôi cũng trụ được,bằng một kì tích nào đó, qua hết năm cấp hai. Nhưng đến năm cấp ba, tôi hoàn toàn sụp đổ. Cầm bảng tổng kết đợt một là học sinh khá, thật sự sốc. Tôi choáng váng, bần thần suốt cả ngày. Rốt cuộc tôi đã sai ở đâu? Những bài kiểm tra kia, tôi đã phạm lỗi ngớ ngẩn gì? Cô giáo không thương tôi, cô chấm điểm gắt cho tôi? Ngụy biện bằng đủ thứ lí do nhưng cuối cùng chỉ làm tôi thêm chua cay và xấu hổ. Tôi điên cuồng ra lệnh cho bản thân phải được danh hiệu học sinh giỏi bằng mọi giá.

Tôi lao vào học nhưng càng học lại càng phản tác dụng. Tôi mãi ganh đua và so đo từng con điểm với bạn bè. Khi họ được điểm cao hơn tôi, tôi sẽ nghĩ giáo viên ưu ái họ và mang câu chuyện điểm cao đó nói đi nói lại như ngưỡng mộ họ lắm nhưng thực chất mỉa mai rằng tôi không phục. Tôi không biết tại sao tôi lại hành động như vậy, nó có khiến tôi vui lên chút nào đâu, nó chỉ càng khơi lên thêm nỗi buồn trong lòng tôi. Và tất nhiên, với một thái độ học tiêu cực như thế, năm lớp mười của tôi thất bại hoàn toàn. Mười năm cho một sự nỗ lực bỗng chốc tan tành. Bố mẹ không trách nhưng tôi biết bố mẹ buồn. Tội lỗi và mặc cảm bủa vây khiến tôi bật khóc những đêm dài ám ảnh.

Nhiều lần tôi muốn đứng lên, muốn thay đổi nhưng rồi lại bị vùi ngã cho tơi bời, tôi bị mắc kẹt. Tôi mắc kẹt trong vòng lặp sách vở và điểm số. Tôi mắc kẹt trong những chuỗi ngày vô nghĩa và chán chường. Tôi đổ lỗi cho cái phận bạc bẽo của mình, cười nhạo bản thân thậm tệ rằng: “Mày đã không xinh đẹp mà còn ngu dốt và lười biếng”. Mỗi khi đi trên đường, tôi chỉ cúi gằm mặt. Bạn bè xung quanh ai cũng giỏi giang và xinh đẹp, còn tôi thì có cái gì đâu để ngẩng mặt tự hào. Thậm chí tôi có cảm tưởng mọi lỗi lầm trên đời đều là của tôi, cho nên mỗi lần như thế đều sẽ lập tức: “Tôi xin lỗi”.

Khoảng thời gian ấy quả thực rất khó khăn với tôi. Mỗi khi nghĩ về chuyện học, bạn bè hay thành tích, đầu tôi đau như búa bổ. Tôi sợ không ai công nhận sự chăm chỉ của tôi, cho rằng tôi đang lười biếng và trượt dốc. Một người đã từng khiến tôi bùng nổ khi nói tôi như vậy, tôi khóa trái cửa và gào khóc trong điên loạn suốt hàng tiếng đồng hồ. Không ai lên tiếng bênh vực tôi, lúc đó tôi vô cùng lạc lõng và cô đơn. Những suy nghĩ bi quan dần nuốt chửng tâm trí tôi và trong một khoảng lặng, những kí ức đau buồn từ xửa từ xưa bỗng ùa về. Tôi mệt mỏi nhận ra tôi chẳng là ai hết.

Tôi đã nghĩ, có lẽ tính tôi nhạy cảm, hay nghĩ ngợi lung tung rồi lại làm quá hoặc đơn giản là tôi bị stress, tôi bị áp lực. Rồi những đoạn phóng sự, những bài báo xuất hiện cho tôi biết thêm về khái niệm bệnh trầm cảm. Tôi bắt đầu so sánh những dấu hiệu tâm lý của mình với những dấu hiệu của bệnh và kinh hãi nhận ra, hình như tôi cũng… Tôi không dám nói suy nghĩ: “Tôi bị trầm cảm” với bất cứ ai vì tôi sợ, tôi sợ họ sẽ quở tôi nói điều xằng bậy, điều điên khùng. Họ sẽ không hiểu điều tôi cần, bởi tôi cũng có hiểu tôi đâu. Tôi vẫn có thể cười đùa với bạn bè và gia đình, có thể tâm sự với họ, chỉ là đôi khi thấy trỗng rỗng và buồn, thế thôi!

Đến cuối cùng vẫn chỉ mình tôi bước qua những ngày giông bão trong tâm hồn mình. Không bác sĩ tâm lý, không người thân, không bạn bè, không một ai biết gì về những ngày ấy cả. Chỉ những lần khóc lóc, những bài hát, những trang văn và chính tôi mới có thể xoa dịu tôi. Giờ đây tôi đang học cách bình tĩnh mà sống. Hình tượng mà người khác đặt ra cho tôi rất đẹp, nhưng tôi sẽ biến hóa theo đúng bản chất của mình. Tôi ngạc nhiên vì mình dũng cảm và lí trí đến thế. Tôi đã không biến nỗi đau của tôi thành nỗi đau của những người mà tôi yêu thương, may thật!

Tôi là kẻ may mắn vì tôi bình thản hơn sau khi bước ra câu chuyện của chính mình. Tôi tiếc cho những ai đã không vững vàng được đến phút cuối nhưng tôi tôn trọng quyết định của họ. Bởi dẫu sao ai trong chúng ta cũng có lần trải qua căn bệnh tâm lý, ở đó cách chúng ta đối diện và vượt qua nó là khác nhau, nhưng đó mới là cách khiến chúng ta cảm thấy bình tâm và hạnh phúc nhất.

Đinh Hạnh Nguyên

Lớp 11Anh – Trường THPT chuyên Trần Hưng Đạo, Bình Thuận

Loading...
Chia sẻ

Lưu ý: Mỗi người ở một địa chỉ mạng (địa chỉ IP) trong 1 bài viết chỉ được gửi 1 bình luận. Tất cả bình luận spam, nội dung tục tĩu, nội dung không phù hợp hoặc quá sơ sài... sẽ bị xóa hàng ngày mà không cần thông báo. Rất mong các bạn tuân thủ luật chơi để cuộc thi Viết văn học trò diễn ra công bằng và chất lượng hơn. Xem thêm quy định tại đây.