MS349 – Biểu cảm về cây hoa phượng
5 (100%) 3 đánh giá

Đề bài: Biểu cảm về loài cây em yêu thích.

Bài làm

Trong cuộc sống, có biết bao nhiêu loài cây đẹp đẽ. Ấy vậy mà em chỉ hứng thú với mỗi cây phượng vĩ ở trường Tiểu học cũ của em vì nó gắn bó với những kỉ niệm trong sáng, đáng nhớ của tuổi học trò.

Phượng có nét riêng của phượng. Gốc cây to, tròn. Thân cao hơn hai mét, khoác chiếc áo nâu sần sùi, có nhiều đốm trắng chứng minh cho việc cây đã dải dầu mưa nắng nhiều năm. Thân cây chắc, cứng, mỗi khi em tựa người vào thân cây, lại có cảm giác như đang dựa vào tấm lưng rộng lớn của bố. Cành lá như những cánh tay, càng lên cao càng xòe rộng ra để hứng những tia nắng từ mặt trời, hứng những cơn rào của mùa hè và che bóng mát. Trên những  “cánh tay” ấy, trải dài là những tán lá xanh thẳm, khoảng mươi mười chiếc lá tí hon tạo nên một tán. Đặc biệt nhất, chính là hoa phượng, những đóa hoa chỉ nở vào mùa hè. Cánh hoa đỏ như lửa, kích cỡ nhỏ bằng một ngón tay cái của người lớn. cây phượng đúng là biết cách thu hút người nhìn mà!

Mỗi ngày, cây phượng luôn gắn liền với hình ảnh của mái trường, là những người bạn, những năm tháng không thể nào quên của học trò. Bên cạnh đó, phượng còn tô điểm thêm cho vẻ đẹp của trường, tạo nên vẻ nên thơ, duyên dáng cho mái trường. Vào những ngày cận kề mùa hè, hàng phượng vĩ của trường em đua nhau khoe sắc. Phượng thật sự là người bạn thân thiết, gắn bó trong suốt năm tháng tuổi thơ.

Em vẫn còn nhớ như in những khoảnh khắc chạy nhảy cùng những người bạn dưới gốc phượng vào năm cuối cấp tiểu học. Rồi bỗng em nảy ra sáng kiến, tan học cùng các bạn khắc tên nhau lên cái thân sần sùi của nó để mỗi lần về lại trường, sẽ nhớ lại những khoảnh khắc vui đùa bên nhau. Những chữ cái ngoằn ngoèo được khắc lên. Lúc ấy. bác bảo vệ từ đâu chạy đến, vừa chạy vừa la lên :” Này mấy đứa kia, đang làm gì thế hả?”. Em cùng các bạn rối rít xách cặp ba chân bốn cẳng chạy cái vèo. Em còn nhớ lúc ấy xém chút nữa là được vào phòng giám thị “ăn bánh uống trà” rồi. Nhưng bây giờ, em đã nhận ra một điều, muốn nhớ mãi những kỷ niệm, thì hãy nhớ nó bằng trái tim. Kể lại chuyện đó em cứ thấy buồn cười ghê cơ! Rồi có những lúc áp lực, em ngồi tựa lưng vào gốc phương, nhắm đôi mắt lại thư giãn. Từng đợt gió thổi khiến vài chiếc lá rơi. Lúc ấy Dù bây giờ chẳng thể thư giãn như thế nữa nhưng em vẫn nhớ cảm giác ấy. Ấn tượng nhất là những lúc nghỉ hè, em rủ các bạn ôn lại kỷ niệm với cây phượng ấy. chợt thấy hoa phượng rơi như mưa, lòng em lại man mát buồn vì hoa phượng đã lìa cành, có nghĩa là hoa phượng đã hoàn thành sứ mệnh của bản thân rồi!

Em vẫn luôn có ấn tượng tốt về cây phượng. Có những lúc bạn em hỏi :”  Tại sao em bạn thích cây phượng nhiều thế, có nhiều loài cây khác đẹp hơn cơ mà,ví dụ như là cây chuối nè, có hoa chuối rất đẹp, cây bưởi có hoa bưởi trắng xóa, thơm lừng,..”, em chỉ mỉm cười trả lời:” Vì cây phượng, là một phần trong tuổi thơ của tôi”. Em mong rằng mọi người sẽ luôn chăm sóc những loài cây thật tốt, để chúng có thể tự tin khoe sắc, tô điểm cho nét đẹp Việt Nam.

Lương Gia Đào

Lớp 7A4 – Trường Trung Học Thực Hành Sài Gòn, Tp HCM

Loading...
Chia sẻ

4 BÌNH LUẬN

Lưu ý: Mỗi người ở một địa chỉ mạng (địa chỉ IP) trong 1 bài viết chỉ được gửi 1 bình luận. Tất cả bình luận spam, nội dung tục tĩu, nội dung không phù hợp hoặc quá sơ sài... sẽ bị xóa hàng ngày mà không cần thông báo. Rất mong các bạn tuân thủ luật chơi để cuộc thi Viết văn học trò diễn ra công bằng và chất lượng hơn. Xem thêm quy định tại đây.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here